Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 91 – Bài 100)

Phật học ngụ ngôn (Bài 91 – Bài 100)

1087
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bài 91 – Bài 100)

91. Người Nghèo Đọ Với Nhà Giầu
Có người kiết xác như vờ,
Gặp nhà triệu phú lòng mơ tưởng rằng.
Mình nay muốn được bằng người đó,
Của xoàng đây vứt bỏ cho xong,
Có người biết bảo thủy chung,
Ít nhưng vứt hết nay hòng vào đâu.
Chẳng khác kẻ máu đầu chưa sạch,
Cũng học đòi hống hách vênh vang.
10-91 nguoi ngheo do voi nguoi giau92. Tham Lợi Nhỏ Bỏ Lợi Lớn
Ngày xưa có mụ vú già,
Ẵm một cậu bé đi ra ngoài đường.
Đương chơi có người mang bánh lại,
Cho cậu kia cằm lấy mai ăn,
Người kia lột hết áo quần,
Cùng là vàng ngọc trong thân chẳng còn.
10-92 tham loi nho bo loi lon93. Lão Mưu Đa Kế
Ngày xưa có một ông già,
Gặp con gấu đuổi quanh ra gốc đề.
Nắm chân nó quặt về góc nọ,
Thấy người qua nhờ hộ một tay,
Giết thời được thịt chia hai,
Người kia nhẹ dạ cầm ngay gấu rồi.
Sang tay xong lão lùi ráo cẳng,
Để người kia ngậm đắng nuốt cay,
Khác nào tà đạo ở đời.
Lập bao phương pháp lừa người ngu si.
10-93 lao muu da ke94. Chấp Mê
Có nàng dâm phụ thuở xưa,
Cùng người đang lúc mây mưa chồng về.
Rỉ tai bảo người kia ngoài động,
Kíp cùng nhau tìm đúng Ma ny,
Không thì tất cả bị nguy,
Người kia tưởng ngọc lại đi lần mò.
Chồng chính về đánh cho chết thẳng,
Đúng như người ngu chẳng xét suy,
Suốt đời toàn những chấp mê,
Để thân khổ não ích gì mình đâu.
10-94 chap me95. Vụng Suy
Vợ chồng chim ngói yêu nhau,
Cùng chung một tổ bấy lâu thuận hòa.
Gặp tiết đổi thu qua đông tới,
Gió heo mây cây cối héo khô,
Quả trong tổ cũng rút co,
Chồng ngờ vợ lấy đem cho mất nhiều.
Vợ tỏ hết mọi điều thành thực,
Chồng không nghe lập tức giết đi,
Ít lâu đông hết xuân về,
Quả dần dần lại đúng y vẹn tuyền.
Nghĩ thương vợ dưới miền chín suối,
Chẳng khác người ngu muội xưa nay,
Quá ham vật dục chơi bời,
Làm càn sau mới hối thời kịp sao.
10-95 vung suy96. Giả Đau Mắt
Có người làm thợ cho vua,
Chỉ vì khó nhọc giả vờ mắt đau.
Được nghỉ việc người sau bắt chước,
Toan cùng nhau khoét tuột mắt đi,
Có người biết bảo tức thì,
Các người tự hại ích gì mình đâu.
Chẳng khác bỏ tu sau lại hối,
Muốn bon chen danh lợi cỏn con.
10-96 gia dau mat97. Hai Người Gặp Giặc
Hai người bị cướp giữa đường,
Một người vào đám cỏ hoang ẩn mình.
Người ngoài bị chúng giành giật hết,
Lại nỉ non đòi chiếc áo thôi,
Rằng vàng trong ấy của tôi,
Xin cho chuộc lại tức thời cảm ơn.
Nếu không tin hỏi luôn người thợ,
Hiện bây giờ cũng ở gần đây,
Chúng liền lùng bắt cả hai,
Có chi vơ vét mảy may chẳng còn.
Không khác kẻ trí khôn bỏ hết,
Mình ngu mê để thiệt cho người.
10-97 hai nguoi gap giac98. Đứa Bé Được Con Rùa
Ngày xưa có đứa bé con,
Bắt được rùa muốn giết luôn tức thì.
Song chẳng biết cách gì giết nổi,
Gặp người kia liền hỏi xem sao,
Người rằng phải khó chi nào,
Muốn cho nó chết thả vào nước kia.
Đứa bé nọ liền nghe người đó,
Thả vừa xong rùa nọ ngoi đi,
Khác nào những kẻ ngu si,
Học theo tà đạo ích chi cho mình.
10-98 dua be duoc con rua99. Con Chó Với Con Sư Tử
Có người cầm đất trong tay,
Gặp con chó ném, chó quay lại vồ.
Ném mấy lần cắn ra tro cả,
Sau có con sư tử tới nơi,
Người kia lấy đất ném thời,
Đuổi người ném cắn chết tươi mới về.
Xem hai con vật trên kia,
Rõ ràng khôn dại như chia hai đường.
Gặp việc phải xét tường cho đã,
Chớ vội vàng cẩu thả như ai.
10-99 con cho voi con su tu100. Hai Con Chim Với Con Rùa
Đôi chim kết bạn với rùa,
Gặp trời đại hạn đáy hồ sắp phơi.
Chim lại bảo chúng tôi nay tới,
Cốt đưa anh ra khỏi chỗ này.
Chúng tôi ngậm lấy cành cây,
Để anh ngậm giữa sẽ bay qua hồ,
Song phải giữ miệng cho kín đáo,
Đường đi đừng bàn kháo lôi thôi.
Vừa đi mới được nửa vời,
Trẻ con trông thấy đồng thời vỗ tay.
Rùa định bảo sao bay hóng hớt,
Há mồm ra bị rớt xuống ngay,
Giữa đời bao sự dở hay,
Nên chăng đều ở miệng này mà ra.
10-100 hai con chim voi con rua