Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 81 – Bài 90)

Phật học ngụ ngôn (Bài 81 – Bài 90)

1030
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bài 81 – Bài 90)

81. Chực Hại Thầy Tu
Cha con nhà nọ vào rừng,
Con bị gấu bắt cào sưng cả mình.
Cha lập tức đi rình để báo.
Mang cung tên sục sạo khắp nơi,
Bỗng đâu lại gặp một người,
Tóc đầu rũ rượi trông thời gớm ghê.
Người nọ lấy cung tên để bắn,
May có người khác sấn lại ngăn.
Thầy kia chỉ biết tu thân,
Cớ sao nỡ hại hiền nhân ở đời.
Chẳng khác kẻ bị hơi giận cá,
Chém thớt mình thật chả ích chi.
Lại còn mang tiếng cười chê.
9-81 chuc hai thay tu82. Kiêng Đi Ruộng
Có chàng thấy ruộng ngô xanh ngắt,
Hỏi chủ xem cố bắt chước người.
Chủ rằng: Làm đất hẳn hoi,
Phân gio cẩn thận xong rồi rắc ngô.
Khi rắc hạt giữ cho khỏi dí,
Lập tức chàng bụng nghĩ kế ngay,
Về nhà làm đất xong rồi,
Bốn người khiêng chõng chàng ngồi lên trên.
Chàng tưởng thế là kiêng mình dẫm,
Ai thấy đều lẩm bẩm cười chê,
Ví người mượn tiếng tu trì,
Phạm trai phá giới còn gì phúc duyên.
9-82 kieng di ruong83. Giận Cá Chém Thớt
Ngày xưa có con bú dù,
Bị người lớn đánh đâm thù tiểu nhi.
Người đời dễ có khác chi,
Giận cá thém chớt kẻ chê người cười.
9-83 gian ca chem thot84. Nhật Thực Đánh Chó
Ngày xưa có anh ngốc kia,
Hễ thấy nhật thực tức thì ra tay.
Chàng lôi chó đánh suốt ngày,
Khác nào những kẻ tu sai nhầm đường.
9-84 nhat thuc danh cho85. Sợ Đau Mắt
Ngày xưa có mụ đàn bà,
Chỉ sợ đau mắt người ta hỏi rằng:
Mắt đau đâu mà năng chữa thế?
Mụ kia rằng cứ lý mà suy,
Có thời đau tất có kỳ,
Nay tôi định khoét cả đi cho rồi.
Người nọ bảo đó thời chưa chắc,
Nếu khoét đi khổ cực quanh đời,
Ví người nay, được thảnh thơi.
Sợ sau suy bại tức thời nghĩ quanh.
Của chôn đi để dành mất hết,
Phúc duyên thời chẳng thiết làm chi.
9-85 so dau mat86. Cha Làm Hại Con
Cha con người nọ đang đi,
Bỗng đâu có lũ giặc kia đón đường.
Đứa con có kiềng vàng đeo cổ,
Cha giữ nên giặc nó cắt đầu,
Thương con đau đớn kêu gào,
Lấy xong kiềng chúng lại trao trả đầu.
Cha vội đem lắp vào cổ nọ,
Lại mong cho con có thành người,
Ví người ngu dại ở đời,
Tham chút lợi nhỏ để người hại to.
9-86 cha lam hai con87. Giặc Chia Của
Ngày xưa có lũ giặc kia,
Cướp về hội họp của chia không đều.
Có chiếc áo mốc meo xấu xí,
Chúng chia cho người bị chúng khinh,
Khi đem bán các người tinh,
Biết là của quý tranh nhau mua liền.
Thậm chí đến giá lên vùn vụt,
Bọn giặc kia nước bọt nhìn nhau,
Ví người làm phúc chẳng bao,
Khi đã hưởng phúc ai nào dám ghen.
9-87 giac chia cua88. Tiếc Nhỏ Bỏ Lớn
Ngày xưa có con bú dù,
Cầm vốc hạt đậu bất đồ bị rơi.
Để vốc đó tìm nơi hạt mất,
Gà vịt ra ăn tất cả rồi,
Khác nào người ở trên đời,
Trót phạm một tội còn đòi phá lây.
9-88 tiec nho bo lon89. Chuột Vàng
Có người xưa được chuột vàng,
Bỏ trong túi áo đi sang qua đò.
Lúc bỏ ra thấy bò hóa rắn,
Nghĩ bụng liền dù rắn cũng cam,
Quả sau rắn hóa chuột vàng,
Có người cũng bắt rắn mang trong mình.
Hóa chẳng hóa lại quay cắn trả,
Chắng khác nào người ở thế gian,
Thấy người hưởng phúc giầu sang,
Những phường vô phúc cũng toan học đòi.
9-89 chuot vang90. Được Vàng
Có người nghèo đứng bên đường,
Bỗng dưng nhặt được túi vàng của ai.
Giở ra đếm gặp ngay chủ tới,
Đòi cả đi trơ trọi mình ra,
Ví người thích tính la đà,
Gặp việc hay lại bỏ qua mất thời.
990 duoc vang