Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 71 – Bài 80)

Phật học ngụ ngôn (Bài 71 – Bài 80)

791
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bài 71 – Bài 80)

71. Khổ Vì Nhiều Vợ
Có chàng học thuyết đa thê,
Lấy được hai vợ lại mè nheo luôn.
Ghen tỵ nhau nỗi buồn khó xử,
Chàng chịu đành nằm ngửa giữa thôi,
Ngày đêm trằn trọc nhìn trời,
Không may nhà dột nước trôi mắt mù.
Chẳng khác kẻ vì ngu theo nhảm,
Chấp những lời của đám tà gian.
8-71 kho vi nhieu vo72. Ăn Vụng Gạo
Chàng ngu đến bố vợ chơi,
Thấy đương giã gạo bốc nhồi miệng ngay.
Vợ trông thấy hỏi nhai gì thế?
Miệng ngậm đầy khôn dễ nói sao,
Má phùng mắt trợn nhìn nhau,
Vợ tưởng bị nghẹn vội vào thưa cha.
Tìm ngay thầy thuốc tới nhà,
Xem xong bảo bệnh ấy là bệnh nguy,
Phải mổ ngay không thì hết gỡ,
Rạch má thì gạo ở mồm ra,
Ví người làm sự gian tà,
Giấu đi chẳng được xấu xa đủ điều.
8-72 an vung gao73. Nói Dối Không Phải Đường
Có người lính cưỡi ngựa đen,
Thoạt mới vào trận sợ điên cả người.
Trốn biệt tích giặc lui mới lại,
Ngựa trắng kia cắt lấy đuôi thôi,
Áo quần thấm máu me rồi,
Bạn bè trông thấy tức thời hỏi han.
Chàng bảo tôi đánh tan lũ giặc,
Ngưạ chết rồi liền cắt đuôi đây,
Bạn bè nói lạ lùng thay,
Ngựa đen anh cưỡi đuôi này trắng sao.
Ví người muốn học đạo mầu,
Lại chuyên làm ác dễ hầu được ru?
8-73 noi doi khong phai duong74. Giả Vờ Câm
Nước kia có lệnh của vua,
Hễ ai không tắm bắt tù không tha.
Có một người nói là đi tắm,
Mang lọ đi ai chẳng tin mà,
Vắng người chàng đổ nước ra,
Nói rằng giả bộ cho qua lúc này.
Sợ tắm, thật tôi đây rất sợ,
Khác chi người mượn cớ tu thôi.
8-74 gia vo cam75. Mất Cả Đôi Đàng
Khi xưa có chú lái buôn,
Ngày đêm chăm chỉ nuôi con lạc đà.
Có vò thóc trong nhà để ngỏ,
Lạc đà vào sục cổ ăn ngay,
Vừa ăn thì miệng lại đầy,
Đầu kia mắc nghẽn chủ quay hỏi người.
Người kia bảo làm thời chẳng khó,
Cắt đầu xong vò nọ đập ra,
Làm xong mới nghĩ xót xa,
Ví người tu làm ra tội tình.
8-75 mat ca doi dang76. Mơ Tưởng
Ngày xưa có anh thợ cày,
Trông thấy công chúa say mê tức thời.
Song đường lối đi về rất khó,
Lòng lo phiền bệnh nọ sinh ra,
Chàng liền nói với người nhà,
Nếu không như nguyện khó mà sống lâu.
Người nhà bảo để vào nói hộ,
Sau trả lời công chúa không ưng,
Ví người phúc ít muốn ăn quả nhiều.
8-76 mo tuong77. Vắt Sữa Con Lừa
Tương truyền có một nước xưa,
Không ai biết mặt con lừa ra sao.
Nghe nói sữa lừa nhiều chất bổ,
Có một con đực nọ đi vào.
Nhân dân náo nức tranh nhau,
Đem đồ hứng vắt từ đầu đến chân.
Ngờ đâu chỉ nhọc thân xác,
Ví người tu lạc đạo tà.
8-77 vat sua con lua78. Đi Nhầm Đường
Cha con ông lão hẹn nhau,
Sáng mai ta sẽ cùng vào làng kia.
Con dậy sớm liền đi ngay trước,
Đến làng xong ngơ ngác một mình,
Lang thang vất vả điêu linh,
Trải bao cay đắng chẳng thành sự chi.
Sau lại phải trở về chỗ cũ,
Cha bảo sao không bỏ nữa đi.
Ví người có chí tu trì,
Chẳng tìm thấy lối lại đi nhầm đường.
8-78 di nham duong79. Gánh Ghế Hầu Vua
Có ông vua sắp đi chơi,
Đưa một cái ghế bảo người hầu mang.
Người kia sợ đi đàng xấu hổ,
Xin có bao gánh cố một lần,
Ví người thấy bóng nữ nhân,
Rằng ta giữ giới chẳng gần làm chi.
Sao say đắm chẳng suy không nghĩ,
Dẫu thân kia ô uế chẳng từ.
8-79 ganh ghe hau vua80. Làm Không Đúng Cách
Có người mắc bệnh ruột hư,
Thấy đưa thuốc nước với đồ thụt cho.
Về nhà uống thật no suýt chết,
Lại mời thầy, thầy biết hỏi ngay,
Bệnh nhân rằng: Uống nước này.
Thầy rằng: Ai có như đây bao giờ.
Nước rửa lại ngẩn ngơ đem uống,
Không trách mà bị khốn như chơi,
Thuốc đây uống kíp không thời,
Ví người học đạo trái lời thầy răn.
8-80 lam khong dung cach