Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 61 – Bài 70)

Phật học ngụ ngôn (Bài 61 – Bài 70)

770
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bài 61 – Bài 70)

61. Tạo Vật
Bà La Môn lập lý rằng:
Chỉ trời Đại Phạm tài năng tuyệt vời.
Muôn sự vật trên trời dưới đất,
Dở hay đều tạo tất cả ra
Có người đệ tử tinh ma,
Nói xin cũng thử tạo ra muôn loài
Trời rằng chớ nghĩ sai nói nhảm,
Tài đâu người lại dám cả gan,
Người kia chẳng chịu nói bàn,
Làm xong Trời lại phàn nàn nói năng.
Đồ ngươi tạo có phần không hợp,
Đầu to mà cổ thấp bé hơn,
Ví người chẳng hiểu nguồn cơn,
Bắt người theo lý cỏn con của mình.
7-61 tao vat62. Ăn Thịt Chim Trĩ
Có người mắc bệnh đã lâu,
Tới nhà thầy thuốc yêu cầu chữa ngay.
Thầy xem bảo bệnh này rất dễ,
Cứ hàng ngày thịt trĩ mà ăn,
Ít lâu thầy lại tới gần,
Hỏi bệnh đã khỏi được phần nào chưa.
Bệnh nhân xin thưa trình thật,
Thịt tôi ăn mới mất một lần,
Thầy rằng: Sao chẳng chuyên cần,
Ăn cho kỳ khỏi thân tâm nhẹ nhàng.
Ví người ở thế gian làm việc,
Muốn thành công lại tiếc sức mình.
7-62 an thit chim tri63. Phường Chèo
Ngày xưa có lũ phường chèo,
Nghề giang hồ lại thường theo giang hồ.
Suốt đời tạo bao trò giả dối,
Một hôm đi bị tối giữa rừng,
Tiếng đồn xưa đã vang lừng,
Người nào trong ấy ma rừng nuốt tươi.
Đêm đông lạnh mọi người sưởi lửa,
Trông có người mặc bộ áo ma,
Người nằm ngủ mở mắt ra,
Tưởng là ma thật kêu òa lên ngay.
Cả chúng sợ cùng nhau chen chạy,
Chính người quàng áo ấy cũng theo,
Càng trông thấy lại càng kêu,
Suốt đêm đều bị một keo kinh hoàng.
Sáng ngày trông thấy rõ ràng,
Mới hay ma tại mơ màng mà ra.
Ví thân người chỉ là giả hợp,
Nhận là ta nên gặp u sầu.
7-63 phuong cheo64. Nhà Có Ma
Giữa đường có một ngôi nhà,
Ai ai cũng bảo đấy là có ma.
Người bảo họ muốn qua ở thử,
Chập tối vào nằm ngủ xem sao,
Lại người nữa cũng tự hào,
Ta đây anh dũng lẽ nào sợ ma.
Đêm dun cửa vào nhà thấy vướng,
Người ở trong lại tưởng ma về,
Người ngoài cố đẩy cửa kia,
Hai bên gặp gỡ tức thì đánh nhau.
Đến sáng ngày ma đâu chẳng thấy,
Biết tưởng nhầm bị hại gớm ghê,
Thân này nào có khác chi,
Nhận là ma mới chịu bề khổ đau.
7-64 nha co ma65. Có Phúc Có Phần
Có nàng dâm phụ xưa kia,
Chán chồng tìm cớ để lìa chồng ra.
Gặp có việc đi xa nàng tiễn,
Thuốc độc và bột luyện lẫn nhau,
Lòng ngay chàng có biết đâu,
Đem đi vừa mới bước vào rừng kia,
Vì sợ hổ thiết chi lương thực,
Lên cây ngồi lập tức giặc qua,
Đói lòng thấy bánh lôi ra,
Chia nhau ăn hết đều là chết ngay.
Khi chàng xuống thấy đầy xác chết,
Chặt đầu đâm nát hết mọi người,
Quan quân đâu bỗng tới nơi,
Chàng rằng giặc đó giết thời còn đâu.
Ai thấy cũng lắc đầu lè lưỡi,
Bảo giặc này là tối hôm qua,
Vào cung vua lấy của ra,
Chúng tôi lùng bắt thực là nhục thay.
Liền trở về tâu ngay vua hiểu,
Vua truyền đem xe kiệu đón chàng,
Tiếng chàng đâu đấy đồn vang,
Giết năm trăm giặc nhẹ nhàng như chơi.
Đương yên ả có người lại bảo,
Sư tử về xông xáo hại dân,
Vua liền hạ chiếu ân cần,
Xin nhờ dũng sĩ xuất thân cứu đời.
Chàng lấy kiếm vâng lời đi tới,
Trông thấy hình chàng vội lên cây,
Ngờ đâu sư tử đến ngay,
Mắt giương miệng há rung cây nhìn chàng.
Lòng sợ hãi kiếm mang không vững,
Bỗng dưng rơi xuống thẳng miệng kia,
Sau khi sư tử chết đi,
Liền cắt đầu nó đem về nộp vua.
Vua khen ngợi ban cho tước lộc,
Ai nấy đều kính phục tài cao,
Ví người phúc đức dồi dào,
Gian nguy thật khó bám vào lông chân.
7-65 co phuc co phan66. Nói Không Làm Được
Có chàng công tử đi thuyền,
Khoe bao phương pháp đều quen cả rồi.
Người lái chết chúng mời chàng giúp,
Đến thác kia nước trút thuyền quay,
Chàng còn khoác lác không ngơi,
Thuyền đi chẳng được càng lùi càng xa.
Tài hèn khôn chống vượt qua,
Chẳng bao thuyền đắm thật là đáng thương.
Ví người học tập dở dang,
Cũng toan giở giọng múa mang dạy đời.
7-66 noi khong lam duoc67. Vợ Chồng Chia Bánh
Ngày xưa có hai vợ chồng,
Được ba chiếc bánh ước chung một lời.
Mỗi người một, còn thời đánh cuộc,
Ai im lời sẽ được ăn hai,
Ngồi như phỗng đá suốt ngày,
Giặc vào vét của lại quay ghẹo người.
Vợ bực tức kêu thời chồng bảo,
Cuộc thua chưa bánh lão này xơi,
Ai nghe thấy cũng chê cười,
Lợi thời chẳng thấy hại thời xiết bao.
7-67 vo chong chia banh68. Oán Người Hại Mình
Có chàng dở dở ương ương,
Giận người nên cố tìm phương hại người.
Chàng hỏi khắp mọi nơi bùa thuốc,
Sau có người bảo thuộc “chú” kia,
Tất thiêng nhưng lại hiềm vì,
Đọc mình chết trước muốn thì viết cho.
Chàng rằng chỉ có hại to,
Tôi xin làm để kẻ thù biết tay.
Ví người hay giận ở đời,
Gây nên nghiệp báo tức thời mình mang.
7-68 oan nguoi hai minh69. Bắt Chước Ăn Nhanh
Có chàng quê ở Bắc Thiên (Ấn Độ),
Tới Nam Thiên Trúc là miền sinh nhai.
Đất lành được hôm mai chim đậu,
Lại duyên may giải cấu tương phùng,
Của nhà gây dựng vừa xong,
Vợ làm cơm để vợ chồng cùng ăn.
Ngồi vào chàng chẳng rằng chẳng nói,
Ăn như tằm ăn rỗi thi nhau,
Nàng rằng chẳng vội đi đâu,
Vả không giặc cướp dễ hầu sợ chi.
Phép của ta nữ nhi đâu biết,
Vợ cố nài hỏi riết đầu đuôi,
Chàng rằng học tổ tiên tôi,
Ăn nhanh là phép nối đời truyền nhau.
Ví người ngu vùi đầu theo nhảm,
Làm bậy mà lại dám khoe khoang.
7-69 bat chuoc anh nhanh70. Nếm Quả
Chủ sai người ở đi mua quả,
Đến vườn kia mặc cả xong xuôi.
Nói rằng quả tốt cho tôi,
Nếm xong hết lượt xong rồi sẽ hay.
Chủ bán bảo quả đây đều tốt,
Nếm quả nào chỉ một biết ngay.
Tôi xin nếm cả vườn này,
Sau xin mua hết mới hay bằng lòng,
Gánh về nhà ai trông đều chán.
Thấy quả đều bị cắn dở dang,
Ví người chẳng xét kỹ càng.
Biếng lười lại muốn vẻ vang trước người.
7-70 nem qua