Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 31 – Bài 40)

Phật học ngụ ngôn (Bài 31 – Bài 40)

816
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bài 31 – Bài 40)

31. Phá Dễ Làm Khó
Xưa có nhà cần đồ mở hội,
Sai người đi để gọi thợ về.
Người nhà tới thấy đằng kia,
Có người ngồi khóc hỏi vì cớ sao?
Rằng tôi tốn đã bao công của
Làm thành đồ lừa nọ phá tan,
Nghe xong mừng rỡ khôn bàn,
Mừng thầm lừa thật khôn ngoan lắm rồi.
Bao công của phá thời giây phút,
Mua lừa đây tất vượt mấy người,
Người kia bán được lừa rồi,
Nỗi lòng khôn xiết bao đời tả xong.
Khi dắt lừa về trông thấy chủ,
Chủ hỏi sao không có thợ ư?
Thưa rằng lừa sức có dư,
Làm bao năm nó phá như bỡn bờ.
Chủ liền bảo sao khờ dại thế,
Phá được nhưng làm dễ bao thành,
Ví người đã gọi tu hành,
Bao năm thiên hạ để dành giúp cho.
Nếu không gắng công phu tu tập,
Phụ ơn người sau tất bị nguy.
Người khôn lấy đấy mà suy.
4-31 pha de lam kho32. Hại Vì Tham
Hai người lái buôn bông, vàng trước,
Người buôn vàng gặp được khách ngay.
Than hồng nung thử vàng đây,
Bạn buôn bông lấy giấu đầy trong bông.
Ngờ đâu lửa vẫn ở trong,
Vàng kia khôn dấu bông không còn gì.
Chẳng khác lũ ngu si viết sách,
Trộm lời người sau vạch rõ ra,
Còn ai tin được mới là,
Dẫu khôn ngoan mấy cũng là bỏ đi.
4-32 hai vi tham33. Chặt Cây Sao Còn Quả
Trong vườn vua có cây quả quí,
Vua cho người tùy ý lấy ăn,
Thấy cây cao hái khó khăn,
Người kia chặt gốc đổ lăn xuống rồi.
Quả rụng hết cây thời khô héo,
Người kia ra co kéo dựng lên.
Ví người học đạo thánh hiền,
Phạm trai phá giới tu lên được nào.
4-33 chat cay sao con qua34. Rút Đường
Giếng làng kia nước ngon lành,
Cách năm dặm thẳng tới thành nhà vua.
Vua thường bắt gánh cho vua dụng,
Hàng ngày dân ai cũng kêu ca,
Trưởng thôn bảo để rồi ta,
Tâu vua sẽ đổi làm ba dặm nền.
Vua hạ lệnh dân tin là thực,
Từ đây không còn bực dọc chi,
Có người biết bảo cho nghe,
Đường kia vẫn thế khác gì trước đâu.
Dân nghe bảo trước sau là một,
Song cùng nhau chỉ cốt tin vua,
Ví người đã phát tâm tu,
Mới qua sinh tử đã cho đủ rồi.
4-34 rut duong35. Anh Kiết Được Vàng
Chàng nghèo bị nợ trốn đi,
Ra rừng hoang được va li ngọc vàng.
Mở ra thấy mặt gương ở nắp
Có bóng người chàng vứt chạy ngay,
Sợ run lẩm bẩm một hồi,
Ngờ đâu lại có người coi trong này.
Ví người chịu đã đầy phiền não,
Ra khỏi vòng học đạo tu thân,
Song lòng còn vướng bụi trần,
Nhận thân giả hợp là thân của mình.
4-35 anh kiet duoc vang36. Khoét Mắt Thầy Tu
Có người chán cảnh trần ai,
Vào tu trong núi tháng ngày thong dong.
Chứng ngay năm phép thần thông,
Của chìm dưới đất mắt trông rõ ràng.
Vua mừng bảo các quan rằng,
Chớ để vị ấy đi sang nước ngoài.
Của kho ta sẽ được đầy,
Có người ngu khoét mắt ngay đem về.
Để cho vị ấy khỏi đi,
Vua rằng hỏng mắt còn chi mà hòng.
Người đời thật thế không thông,
Gặp người tu khổ hạnh trong Lâm tuyền.
Hàng ngày khất thực tham thiền,
Mời về nhà để mình chuyên cúng dàng
Khiến người tu bị dở dang,
Đạo không chứng được dễ dàng ích chi.
4-36 khoet mat thay tu37. Chết Cả Đàn Trâu
Có người xưa chỉ làm giầu,
Nuôi hai trăm rưởi con trâu vẹn toàn.
Bỗng một hôm hổ ăn mất một,
Đem lòng buồn giết nốt cả đi,
Ví người chăm chỉ tu trì,
Bị phạm một giới tức thì phá lây.
4-37 chet ca dan trau38. Chàng Ngốc Uống Nước
Cái máng nước bên đường vẫn chảy,
Chàng ngốc qua khát thấy uống ngay
Uống xong chàng bảo máng này,
Thôi thôi đừng chảy kẻo đầy chỗ ta.
Có người bảo sao mà không tránh,
Sợ đắm chìm nên lánh ngay đi,
Ví người đời đã say mê,
Lợi danh tài sắc khó bề thoát thân,
Ai người khôn chớ nên gần.
4-38 chang ngoc uong nuoc39. Trát Vách Bằng Thóc
Chàng ngu xem vách nhà kia,
Thấy đẹp liền hỏi chi li gót đầu.
Chủ rằng: “Chẳng phải cầu chi khó
Trấu nhào bùn trát nó nhẵn ngay”,
Chàng rằng ta muốn hơn nay,
Đem thóc trộn trát, vách này thấm đâu.
Về làm chẳng bao lâu thóc nở,
Mạ mọc lên vách vỡ tứ tung,
Ví người chẳng xét thủy chung,
Theo đại trái đạo thật không ích gì,
Lại còn mang tiếng cười chê.
4-39 trat vach bang thoc40. Cầu Khỏi Trọc
Có chàng ngu bị trọc đầu,
Đông lo rét lạnh, hạ sầu nắng nôi.
Cùng bao nỗi muỗi ruồi quấy khổ,
Cố tìm cho tới chỗ danh y.
Cầu xin chữa khỏi trọc đi.
Thầy liền lật mũ tức thì bảo ngay.
Anh xem thử tôi đây liền rõ,
Nếu Thánh thần cầu có tóc ngay
Tôi đâu phải chịu thế này,
Ví người trốn chết tìm thầy chữa cho.
Đói cơm lại lần mò bánh vẽ,
Tốn công phu chịu để tiếng cười.
4-40 cau khoi troc