Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 21 – Bài 30)

Phật học ngụ ngôn (Bài 21 – Bài 30)

795
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học Phổ thông (Bài 21 – Bài 30)

21. Hại Vì Mê Tín
Người ngu kia mới sinh con,
Muốn thêm con nữa hỏi luôn mọi người.
Có lão bà tới nơi bảo khẽ,
Giết con đây làm lễ cúng trời.
Sau đây sẽ đẻ gấp mười,
Nghe xong lập tức theo lời làm ngay.
Ai thấy cũng chê cười ngu dại,
Tin nhảm thành bị hại xót xa,
Ví người tu học đạo Tà,
Đạo không thấy đạo thân đà uổng thân.
3-21 hai vi me tin22. Đốt Trầm Lấy Than
Ngày xưa có chàng con Trưởng giả,
Gắng công tìm vất vả bao năm.
Chở về nhà một xe trầm,
Đem ra chợ bán chẳng nhầm ai mua.
Đương giữa lúc nghĩ vơ nghĩ vẩn,
Trông thấy người ngồi bán than kia,
Bán đâu hết đó tức thì,
Bụng bảo dạ, trở về đốt than.
Đem bán chắc dễ dàng chẳng khó,
Ngờ đâu thành bị lỗ sâu cay,
Ví người tu đạo ngày xưa nay,
Ngồi cao chẳng dám mảy may tưởng màng.
3-22 dot tram lay than23. Áo Gấm Bọc Rẻ Rách
Có anh ăn trôm thuở xưa,
Vào nhà triệu phú vét vơ thiếu gì.
Đem gấm vóc phủ che giẻ rách,
Ai thấy đều khúc khích cười ngay,
Ví người tu phúc đã đầy,
Ham mê danh lợi, đắm say thói tà.
3-23 ao gam boc re rach24. Trồng Vừng Rang
Có anh chàng ngốc xưa kia,
Ăn vừng sống thấy hôi thì đem rang.
Ăn thấy ngon anh càng suy nghĩ,
Rang rồi trồng chắc sẽ ngon hơn,
Nghĩ xong chàng chẳng ngại ngần,
Hay đâu nhọc xác chẳng ăn thua gì.
Ai thấy cũng cười chê là ngốc,
Chẳng khác người lánh tục tu thân,
Chuyên theo giữ hạnh Thanh văn,
Cho hạnh Bồ tát khó khăn không cầu.
3-24 trong vung rang25. Nóng Lạnh Đều Mất
Người xưa có việc cần dùng,
Nước lạnh kia với lửa hồng là hai.
Sau đem lửa ở ngay gần nước,
Nước sôi lên trào ướt tắt liền,
Thế là hỏng cả đôi bên,
Vì người tu lại đua chen thói đời.
3-25 nong lanh deu mat26. Nịnh Vua
Có anh chàng ngốc nịnh vua,
Hỏi người bảo cách làm cho vừa lòng.
Nên bắt chước hình dong cho đúng,
Xui dại mà anh cũng theo ngay,
Cố công rình chực đêm ngày,
Thấy vua chớp mắt, anh quay nháy liền.
Vua thấy, hỏi căn nguyên sau trước,
Mắc bệnh gì không thuốc thang đi,
Tâu rằng: Con chẳng hề chi,
Muốn ngài vừa ý theo y dáng ngài.
Vua nghe nói tức thì nổi giận,
Truyền đánh rồi đầy tận nước xa
Ví người học Phật qua hoa,
Thấy lời phương tiện bàn ra, nói vào.
Đem so sánh thấp cao, phải trái.
Hiểu không rành theo lại hóa sai,
Khác nào anh ngốc trên đây.
3-26 ninh vua27. Tự Rước Lấy Khổ
Có người bị vua vừa đánh đập,
Phân ngựa kia đem đắp khỏi ngay,
Chàng ngu chắc mẩm dạ này,
Phép tiên học được từ nay chắc rồi.
Về bảo con lấy roi đánh hộ
Tự hào là đã có thuật riêng,
Ví người mới học tu thiền,
Quán bất tịnh lại ở liền mỹ nhân.
Quán chẳng thấy, thấy thuần ham muốn,
Để cảnh tà lôi cuốn đem đi,
Ai nghe thấy cũng cười chê,
Mới hơi võ vẽ, lăm le học đòi.
3-27 tu ruoc lay kho28. Đổi Mũi
Vợ chàng kia xinh tươi hết sức,
Duy mũi nàng nhìn thực khó coi.
Chàng ra trông thấy vợ người,
Mắt xinh, mũi đẹp tức thời nghĩ ngay.
Ta cắt lấy mũi này cho vợ,
Đẹp hoàn toàn chắc chả kém ai,
Về nhà gọi vợ ra ngay,
Cắt mũi, đổi mũi ai hay chẳng thành.
Vợ đau khổ hồn kinh phách lạc
Chẳng bao ngày thể xác héo khô,
Khác nào những kẻ giả tu,
Ngày đêm luống những chăm lo bề ngoài.
3-28 doi mui29. Đổi Áo
Chàng kia kiết xác mồng tơi,
Được manh áo vải của người trả công.
Đem đến bảo anh giòng quí phái,
Ăn mặc mình cần phải cho ra,
Chước này chẳng khó chi mà,
Đốt thành tro lấy lụa là ở trong.
Theo đúng kế làm xong ngồi bới,
Mất của mà thêm mỏi mệt thôi,
Ví người tu đã bao đời,
Nên nay mới được làm người hẳn hoi,
Ruồi kia chết vì hơi mật ngọt,
Bị trầm luân bởi chót theo tà,
Ai người khôn kịp tỉnh ra,
Chớ theo mù quáng nữa mà cực thân.
3-29 doi ao30. Chàng Chăn Dê
Xưa có chàng chăn dê rất khéo,
Sinh nở nhiều lại béo tốt luôn.
Kể dù có đến hàng muôn,
Ma lòng bủn xỉn vẫn còn tham lam.
Bỗng có người tới làm bè bạn,
Rủ rê chàng sẽ dạm vợ cho,
Người thục nữ chốn đế đô,
Trọn bề tài sắc dễ hồ ai hơn.
Chàng nghe nói mừng khôn kể xiết,
Cho bạc vàng chẳng thiếu tí chi,
Ít lâu người ấy lại về,
Báo tin vợ đẻ chàng kia lại mừng.
Chính mặt vợ chưa từng hề thấy,
Vì mê mà lại lấy của cho,
Tiệc tùng vui vẻ chuyện trò,
Ít lâu về lại báo cho tin buồn.
Báo cho biết là con anh chết
Chàng nghe tin khôn xiết âu sầu,
Khác nào những kẻ bấy lâu,
Nghe không suy nghĩ vùi đầu si mê.
3-30 chang chan de