Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 11 – Bài 20)

Phật học ngụ ngôn (Bài 11 – Bài 20)

906
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bai 11- Bài 20)

11. Khổ Vì Danh Lợi
Ngày xưa có một thầy tu,
Biết nhiều nghệ thuật tự cho thánh thần.
Những mong được vinh thân hãnh diện,
Dắt con đi sang đến nước bên,
Sụt sùi khóc lóc kêu rên,
Có người gặp hỏi căn nguyên rạch ròi.
Thầy rằng chính con tôi sắp chết,
Còn bấy ngày là hết hạn thôi.
Người rằng sinh tử ở đời,
Mấy ai đã biết đúng thời giờ đâu.
Hà tất phải âu sầu quá sớm,
Lời nói đây như sấm không sai.
Quá ham danh lợi ở đời,
Giết con để chứng nghiệm lời mình hay.
Vừa đúng kỳ tiếng thầy dậy khắp,
Đâu đấy đều răm rắp cúng dàng.
Ví người tu lại đâm hoang,
Ham mê danh lợi nói quàng nói xiên.
2-01 kho vi danh loi12. Chàng Ngốc Quạt Đường
Chàng ngu đang nấu đường phèn,
Gặp ông Trưởng giả tự nhiên tới nhà.
Chàng định lấy đường ra thết đãi,
Quạt mặt nồi quạt mãi vẫn sôi.
Có người bảo rõ đầu đuôi,
Nếu không dập lửa quạt thời nguội sao?
Chẳng khác nào bào hao mù quáng,
Theo đạo mà đường sáng không đi.
Tốn công nhọc xác ích chi,
Chung qui cũng lại để bia miệng cười.
2-12 chang ngoc quat duong13. Nóng Tính
Trong nhà đương lúc ngồi so sánh,
Bàn dở hay tính hạnh người kia.
Duy còn hai lỗi đáng chê,
Hay giận, làm việc nhiều khi vội vàng.
Gặp người ấy tắt ngang qua đó,
Hâm hâm liền sấn sổ vào ngay
Ầm ầm sấm sét ra tay,
Rằng ta không thế, chúng bay nói càn.
Người ngoài thấy vào can hỏi rõ,
Chàng trả lời: Tôi có thế đâu,
Mà người dám nói với nhau,
Tôi hay nóng giận dễ hầu nín sao.
Người rằng: Những nào không biết,
Như việc này quả thiệt oan đâu,
Vì người chè rượu bấy lâu,
Nỏ mồm chối cãi giấu đầu hở đuôi.
2-13 nong tinh14. Giết Thầy Chỉ Đường
Xưa có lũ lái buôn xuống bể,
Cốt đưa thầy đi để chỉ đường.
Tới miếu nọ, theo lệ thường,
Giết người làm lễ cúng dường mới yên.
Chúng bàn bạc đây tuyền thân thuôc ,
Giết thầy đi là chước diệu thôi.
Thương thay khi giết thầy rồi,
Nhầm đường cả lũ bị trôi dạt liền.
Vì người muốn tham thiền học đạo,
Nghe điều hay chẳng chịu tu hành,
Những là say đắm lợi danh,
Để thân trôi dạt tử sinh thảm sầu.
2-14 giet thay chi duong15. Muốn Con Chóng Lớn
Xưa có một ông vua nước nọ,
Vừa sinh con muốn nó lớn ngay.
Cho tìm th?y thuốc rất hay,
Bảo rằng thuốc uống con đây lớn liền.
Thầy rằng: Thuốc phải tìm mới đủ,
Xin vua giao công chúa cho tôi,
Trông nom nuôi nấng hẳn hoi,
Sau khi uống thuốc vua thời sẽ hay.
Đi khắp cả đông tây tìm kiếm,
Mười hai năm quay liệng trở về,
Cho công chúa uống tức thì,
Vua trông thấy thế mừng gì mừng hơn.
Mừng con đã lớn khôn như nguyện,
Lại truyền đem lễ đến tạ thầy,
Ai ai nghe thấy truyện này,
Cười rằng vua thực chẳng hay tí gì.
Theo năm tháng chuyển đi lớn được,
Lại nhận nhầm nhờ thầy thuốc là ngu.
Khác nào người no muốn tu,
Biếng người, mong bạn giúp cho chóng thành.
2-15 muon con chong lon16. Cấy Mía Thi
Hai người trồng mía hẹn nhau,
Tốt thời được hưởng, xấu đâu phạt tiền.
Một người lấy ý riêng tự nghĩ,
Mật tưới vào chắc mía ngọt thêm,
Ngờ đâu vừa mới dội lên,
Bị kiến đục gốc chết liền cỏ cây.
Chẳng khác kẻ xưa nay làm phúc,
Cậy thế quyền khoét đục dân đen.
Đem ra làm phúc làm duyên,
Phúc chẳng được phúc, tội liền tới ngay.
2-16 cay mia thi17. Lợi Bất Cập Hại
Ngày xưa có chú lái buôn,
Cho vay món nợ cỏn con nửa đồng.
Sang đòi cách con sông bị tốn,
Mỗi lần qua mất bốn đồng đi,
Nhọc mình, tốn của ích chi,
Nợ không đòi được kẻ chê người cười.
Thật chẳng khác người đời ngu dại,
Ham lợi danh thiệt hại đường tu.
Những là tốn kém công phu,
Đốt hương thấy ngát dễ hồ còn hương.
2-17 loi bat cap hai18. Nhẹ Không Ưa, Ưa Nặng
Ngày xưa có một người nghèo,
Chịu thương, chịu khó vua yêu tin dùng.
Thương xót phận nghèo cùng thua thiệt,
Vua cho con lừa chết đem ra,
Tìm đá mài dao cắt da,
Đá trên lầu nọ, chàng liền nghĩ luôn.
Lên xuống mãi tất còn vất vả,
Chi bằng ta lôi cả lừa lên,
Nghĩ xong lập tức làm liền,
Ai ai cũng bảo là điên, là khờ.
Ví người tu phá giới bừa,
Toan làm phúc để sau nhờ sinh thiên.
2-18 nhe khong ua ua nang19. Mất Một Nơi, Tìm Một Nơi
Ngày xưa có gã đi thuyền,
Bị rơi chiếc bát ở bên cạnh rồi.
Trên mặt nước chàng ngồi đánh dấu,
Hai tháng sau mới đậu thuyền mò.
Mọi người gạn hỏi căn do,
Rằng nơi mất bát xuống mò họa may,
Hỏi rằng mất ở đây có phải,
Hay mất đà ở mãi đâu đâu,
Chàng rằng: Bị mất đã lâu,
Cánh đây hai tháng trước sau nước này.
Nên tôi mới mò đây họa thấy,
Người cười còn ngu dại nào hơn,
Ví người chẳng rõ nguồn cơn,
Tu theo tà đạo phỏng còn ích chi.
2-19 mat mot noi tim mot noi20. Nói Xấu Vua
Có người xưa nói xấu vua,
Hung tàn bạo ngược làm vô lý nhiều.
Vua nghe nói bấy nhiêu căm giận
Lệnh truyền đi bắt dẫn về xem,
Gian thần hãm hại bậc hiền,
Cắt thịt người ấy dâng lên vua rồi.
Về sau lại có người làm chứng,
Vua thấy oan hối hận đền cho,
Một đền năm tưởng là phu,
Vua thấy khóc hỏi căn do tận cùng.
Như thế chẳng vừa lòng chăng hử?
Người bên bèn tâu rõ thấp cao,
Đầu tôi chặt đền bao vô ích,
Thịt cắt rồi đền thịt được sao,
Ví người chẳng sợ đời sau,
Ham chút danh lợi trên đầu nhặng kia.
2-20 noi xau vuaXem lại (Bài 1-10)          Xem tiếp (Bài 31-40)