Trang chủ 02-Tổ Trí Hải Phật học ngụ ngôn (Bài 41 – Bài 50)

Phật học ngụ ngôn (Bài 41 – Bài 50)

772
0

Sa môn THÍCH TRÍ HẢI

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

Kết tập: Thượng tọa Thích Thanh Giác

Minh họa: Họa sĩ Anh Phương

Tái bản lần thứ hai

Nhà xuất bản Tôn Giáo

Phật học ngụ ngôn (Bài 41 – Bài 50)

41. Ma Tranh Của
Hai con quỉ nọ tránh nhau,
“ Hộp” cùng “ Gậy” “Guốc” đều cần lấy hai.
Tranh nhau mãi có người tới hỏi,
Của quí gì người nói ta nghe,
Quỉ rằng: “ Hộp” rất dị kỳ,
Muốn dùng chi lập tức thì hóa ra.
“ Gậy” chỉ địch đều xa lánh hết,
“ Guốc” này đi đúng hết thần thông.
Người rằng: bay hãy yên lòng,
Xa ra ta sẽ giúp xong việc này.
Quỉ lui bước người quay thu nhặt,
Lấy đủ đồ lập tức bay lên,
Bảo rằng như thế yên,
Từ nay bay khỏi bị phiền tranh nhau.
5-41 ma tranh cua42. Không Biết Của
Ngày xưa có lũ phú thương,
Dùng lạc đà để chở hàng đi xa.
Đến giữa đường lạc đà bị chết,
Bảo người làm lột hết lấy da,
Giữ gìn cẩn thận kẻo mà,
Không may hôm đó lại là trời mưa.
Người làm vội lấy tơ lụa đậy,
Ai là người trông thấy cũng chê
Da lạc đà so lụa kia,
Giá còn gấp mấy đem che ích gì.
Chẳng khác người tu kia phá giới,
Dẫu làm gì cũng mỏi mệt thân.
5-42 khong biet cua43. Tốn Công Vô Ích
Có chàng xưa tính lạ lùng,
Mài tảng đá lớn bao công nhọc nhằn,
Ngày tháng bỏ cả ăn lẫn ngủ,
Trải bao năm thân nọ gầy mòn.
Mài thành con nghé tí hon,
Chẳng qua chỉ để trẻ con chơi bời.
Chẳng khác kẻ ở đời chịu khó,
Học thành tài nên bộ kiêu căng,
Ai trông thấy cũng dửng dưng.
5-43 ton cong vo ich44. Chàng Ngốc Ăn Bánh
Có chàng đang lúc đói lòng,
Ăn sáu chiếc bánh vừa xong cả rồi.
Chưa thấy no tức thời ăn nữa,
Mới ăn thêm được nửa chiếc vào,
Thấy no chàng vội kêu gào,
Trời ơi, sáu chiếc trước nào ích chi.
Ví người đời ngu si say đắm,
Tưởng ở đời là lắm sự vui,
Ngờ đâu chẳng được mấy hồi,
Mà công tìm kiếm khổ thời biết bao.
5-44 chang ngoc an banh45. Dặn Người Giữ Cửa
Có người xưa phải đi xa,
Dặn người giữ cửa và lừa với dây.
Chủ đi xong ở ngay hàng xóm,
Mở hội to chàng muốn sang xem,
Tháo cánh cửa rồi đem dây buộc,
Trên lưng lừa dắt tuột cả sang,
Ở nhà bị một lũ gian,
Lẻn vào vơ vét phá tan nát nhà.
Chủ về thấy cảnh đà ngao ngán,
Hỏi thì chàng đứng ngẩn ra thưa,
Khi ông dặn bảo tóc tơ,
Ba vật tôi giữ bây giờ còn đây
Chủ rằng: Ngây thật là ngây,
Cửa kia giữ vị, của này cậy ngươi,
Bây giờ của mất hết rồi,
Cửa kia dẫu có ngồi coi ích gì.
Ví người khi đã tu trì,
Tâm không giữ để trần kia lẫn vào.
5-45 dan nguoi giu cua46. Ăn Trộm Trâu
Người trong làng nọ rủ nhau,
Sang làng bên cạnh trộm trâu thịt rồi.
Người mất của hỏi thì đều chối,
Chúng tôi đây sớm tối không màng,
Người kia rằng có rõ ràng,
Giết bên ao nọ con đường bên Đông.
Bờ ao có cây trồng đủ cả,
Giữ ban ngày người dễ giết trâu.
Không, không, không có thế đâu,
Ao, cây, đông với ngày đều không.
Rằng sao nói lạ lùng quá thể,
Làng, ao, cây khôn dễ dấu qua,
Huống chi đúng với ngày giờ,
Chối không sao được ỡm ờ lắm thay.
Các anh trộm trâu đây là đúng,
Sao lại còn ấp úng nói quanh,
Ví người dựa tiếng tu hành,
Phạm trai phá giới muốn mình vẻ vang.
5-46 an trom trau47. Hối Bất Cập
Tục truyền nước nọ xưa kia,
Đàn bà gặp tiết hội hè đua nhau.
Lấy hoa quí trên đầu cài dắt,
Vợ chàng kia muốn bắt chước người,
Bảo chồng tìm kiếm cho chơi,
Bằng không nàng sẽ tức thời bỏ đi.
Tiếng chim gáy chàng kia kêu đúng,
Vào ao vua lấy rụng ít hoa,
Tới nơi quên bẵng nghề nhà,
Khi lính hỏi lại nói ra tiếng người.
Tôi là chim gáy đây thôi,
Người canh lập tức bắt rồi giải đi.
Chàng mới lại dở nghề cục cúc,
Người canh kia lập tức hỏi ngay,
Chàng rằng kêu tiếng chim đây,
Đánh lừa người tưởng tôi rầy là chim.
Người canh bảo khi bên ao nọ,
Làm sao anh không giở nghề ra,
Bây giờ kêu dễ dối mà,
Ví người đợi đến lúc già mới tu.
5-47 hoi bat cap48. Con Cáo Bị Cành Cây Đập
Có con cáo ở cành cây nọ,
Gió rung cành đập vỡ tứ tung.
Cúi đầu chạy chẳng dám trông,
Suốt ngày quanh quẩn vẫn không dám về.
Chiều trông thấy cành kia động đậy,
Tưởng cành kia lại vẫy mình về,
Tới nơi lại được phủ che,
Tháng ngày lại được mọi bề yên vui.
Ví kẻ bị thầy hơi nói động,
Đã vội vàng làm nũng bỏ đi,
Thân tâm lêu lổng hay gì,
Ba năm cáo chết lại về núi thôi.
5-48 con cao bi canh cay dap
49. Cãi Nhau Về Cái Lông
Có hai cậu bé con con,
Ra sông tắm nhặt được chòm lông đen.
Cậu nọ bảo râu tiên không giấu,
Cậu kia rằng lông gấu không sai,
Đương cãi nhau có người lại bảo,
Để ta đây chỉ giáo cho hay,
Gạo vừng ông bỏ mồm nhai,
Nhổ ra tay, lại bảo hai cậu rằng:
Phân chim sẻ đây từng thấy chửa?
Hai câu liền ngã ngửa người ra,
Nhận lời bàn cãi đôi ta,
Thật là vô ích, thật là không đâu.
5-49 cai nhau vi cai long50. Chữa Còng Lưng
Ngày xưa có anh bị còng,
Đến nhờ thầy thuốc xin ông chữa giùm.
Thầy thuốc bó chỗ khom lưng lại,
Để lên bàn áp giãi lưng ra,
Đè lên thêm một ít đồ,
Thân mình bị ép dễ hồ kêu ai.
Chẳng khác chi người đời làm phúc,
Làm phúc nhưng lại đục của người.
5-50 chua cong lung