Trang chủ 03-Kỷ yếu Thơ dịch (Bài 11 – Bài 15)

Thơ dịch (Bài 11 – Bài 15)

752
0

Bài 11

Dich_11

Bài kệ này của Tổ Vạn Phước ở Huế trao cho
đệ tử Thích Tâm Thường, tự Nguyên nguyện, hiệu Huyền Luận.

Thừa truyền Đạo Pháp muôn đời
Phúc duyên tiếp nối rạng ngời Tổ Tông
Xưa nay nguyên Nguyện một lòng
Độ sinh sao thoát khỏi vòng si mê
Trước sau tâm hướng Từ Bi
Giúp người cứu vật mọi bề yên vui
Tâm kinh Bát Nhã khôn rời
Khơi dòng Huyền Luận nối đời xưa sau
Quảng Thạc dịch


Bài 12

Dich_12

Lô sơn khói tỏa ngút ngàn
Triết Giang sóng nước nhịp nhàng đầy vơi
Đời ta khắc khoải khôn nguôi !
Nếu chưa thăm viếng cảnh trời nước non
Thong dong nhịp bước thả hồn
Thăm rồi nào thấy gì hơn đâu nào
Tháng ngày khói sóng tuôn trào
Vẫn sông vẫn núi khác nào xưa nay
Quảng Thạc dịch


Bài 13

Dich_13

Bát một chiếc, cơm ngàn nhà
Dường trần muôn dặm gót hoa dãi dầu
Chúng sinh sống chết khổ đau.
Tháng ngày dìu dắt qua cầu yên vui
Quảng Thạc dịch


Bài 14

Dich_14

Mệt lòng bàn tới sắc và không
Học đạo hỏi cho được cỗi dòng.
Dặm khách tìm tâm khôn định thể.
Cõi trần trồng quế khó thành rừng.
Đầu lông xíu bọc càn khôn gọn.
Hạt cải mong bao nhật nguyệt trong.
Đại dụng nắm sao ngay trước mặt.
Kể chi phàm thánh chuyện mông lung.
Quảng Thạc dịch


Bài 15

Dich_15

Hơn sáu vạn lời, bẩy cuốn vàng
Vô biên diệu nghĩa một kho tàng
Vài dòng cam lộ tươi tim họng
Mấy giọt đề hồ mát phổi gan
Ngọc trắng bên răng tuôn xá lợi
Sen hồng trên lưỡi tỏa hào quang
Ví chăng tạo tội hơn non núi
Diệu pháp cần đâu đến mấy hàng
Quảng Thạc dịch