Trang chủ 03-Kỷ yếu Sáng tác-Thơ Việt (Bài 6-Bài 10)

Sáng tác-Thơ Việt (Bài 6-Bài 10)

286
0

Sáng tác-Thơ Việt

         Bài 6
Mừng Phật Xuất Gia

Thương cảm trần gian cảnh bẽ bàng.
Trăng xuân dõi bóng ngựa băng ngàn.
Xa lìa cung điện, tình vương giả.
Say mến từ bi, ánh đạo vàng.
Núi tuyết in sâu hình khổ hạnh.
Cõi Bồ dứt sạch mộng hoang mang.
Mở đường bình đẳng khơi nguồn trí.
Muôn loại triêm ân đấng Giác Hoàng.

                        Quảng Thạc (5.02.1964)


             Bài 7
     Mừng Phật Đản

Ba ngàn thế giới ngợp mừng vui.
Đón đấng Từ Tôn xuống cõi đời.
Thành Xá ca vang tuôn sóng nhạc.
Vườn Lam hoa nở nức hương trời.
Nô Ma im bặt căm hờn sóng.
Hy Mã thầm reo cứu độ lời.
Chân lý thần đăng ngời vạn thủa.
Soi đường dẫn lối khắp muôn loài.

                                   Quảng Thạc (1964)


                 Bài 8
     Giấc Mơ Nguyện Ước

      Tặng Ni Cô Hương Truyền thụ Đại Giới

Nửa giấc mơ hoa ước nguyện thành.
Ươm mầm giải thoát tự đây sinh.
Giới thân hương quyện mây vờn bóng
Tuệ mạng trăng soi sáng ngợp hình.
Long Nữ gương xưa ngày lặng ngắm.
Kiều Đàm hạnh quí dạ đinh ninh.
Suối thơm nước biếc lòng trong vắt.
Ngàn Giác đâu xa vạn lý trình.

                                Quảng Thạc (1972)


                 Bài 9
    Vĩnh Biệt Tôn Huynh

        Ai cảm Sư Ông T.G tịch hồi 12 giờ đêm
                    ngày 20.10. Quý Sửu

Hiu hắt đêm đông gió gợi sầu !
Tôn huynh vĩnh biệt quặn lòng đau !
Lệ nhòa thương cảm, tình man mác…
Tim rộn ai hoài, nghĩa trước sau…
Chạnh tưởng cha già khôn tả xiết !…
Ngùi trông người quí biết tìm đâu ?…
Ôi thôi ! cuộc thế thôi là thê !…
Ngàn Giác siêu thăng khấn nguyện cầu.

                                          Quảng Thạc (1973)


               Bài 10
           Bừng Tỉnh

       Cảm tác khi tụng Kinh Pháp Hoa

Giấc mộng bao đời chợt tỉnh ra !
Nguồn tâm trong lắng ánh trăng hòa.
Ngàn sao lấp lánh màn sương bạc.
Hạt ngọc long lanh vạt áo dà (1)
Trời Giác mênh mông làn chớp sẹt!
Đường trần oi ả trận mưa sa !
Ngọn đèn trí tuệ khêu bừng tỏ.
Nay, trước, xưa, sau, ta thấy ta.

                            Quảng Thạc (1977)

(1) Lấy ý trong Dạ Kế Châu
: Một thứ vỏ cây dùng dể nhuộm vải. Mầu nó rất mộc mạc.