Trang chủ 03-Kỷ yếu Ngọn cỏ mặt trời (9)

Ngọn cỏ mặt trời (9)

813
0

Ngọn cỏ mặt trời (9)

Ngọn cỏ mặt trời. Thơ: Thân Thị Ngọc Quế. Bút tích chữ Nôm của HT. Thích Quảng Thạc.

Tình quê 
tình quê
tiếng sóng dạt dào
với bao thương nhớ
ôm vào vòng tay
quê hương ơi
xin là mây
để làm những giọt mưa bay
khắp trời
09-01 Ngon co mat troiGiọt sương lành 
như hẹn mà quên
cả tháng ngày
để chiều tìm mãi
áng thu bay
mới hay
người cũng là ta đó
vẫn giọt sương lành
trên cỏ may
09-02 Ngon co mat troiGọi mấy mùa 
vần thơ chiều
nhuốm sương giăng
cho tôi giọt nước
trong ngần suối xưa
nước đi xa
nước về chưa
nhớ ai
ngồi gọi mấy mùa hoang sơ
09-03 Ngon co mat troiVàng giấc đông phương 
trong tôi
vàng giấc đông phương
đóa lưu ly nở
trong vườn tự tâm
người xưa
một bóng âm thầm
còn nghe vọng tiếng
nguyệt cầm thiên thu
09-04 Ngon co mat troiTrên cõi đi về 
trên cõi đi về
thơ ngát hương
cho ai quên
dấu bụi bên đường
chừng như
gió lặng ngoài hiên trúc
một tiếng hư không
sáng lẽ thường
09-05 Ngon co mat troiLối cỏ đường trăng 
vẫn biết
đường trăng rồi nhạt dấu
nào hay
lối cỏ cũng phai màu
vang trong gió cát
niềm sương khói
mù mịt phương trời
lạnh bóng thâu
09-06 Ngon co mat troiThơ ngọc 
một đóa tinh khôi
nhuốm ánh trời
trên dòng thơ ngọc
mãi không vơi
thương ơi !
giọt nước ngàn năm cũ
đã đọng thành thơ
ướt mắt người
09-07 Ngon co mat troiLời ru thương 
hoa bí vàng như nắng
mẹ nhặt nắng trong vườn
đem cài lên kỷ niệm
sao màu nắng nhớ thương
nhớ giàn bầu hoa trắng
trắng lời ru mẹ buồn
một đời con đi mãi
chưa biết lời ru thương
09-08 Ngon co mat troiBến xưa 
như núi
trầm tư với nắng mưa
mà thương
làn sóng
thoảng mây đùa
thuyền mây
vẫn nhớ
trời cô tịch
có chỗ buồn xưa
ghé bến xưa
09-09 Ngon co mat troiTrên núi vọng phu 
thương nhớ
kết thành non khói trắng
đỉnh chiều
ai đứng với bơ vơ
chờ người đi
dưới ánh trăng thiên cổ
sao sóng thời gian
lại hững hờ
09-10 Ngon co mat troi