Trang chủ 03-Kỷ yếu Ngọn cỏ mặt trời (8)

Ngọn cỏ mặt trời (8)

794
0

Ngọn cỏ mặt trời (8)

Ngọn cỏ mặt trời (Bài 71 – Bài 80). Thơ: Thân Thị Ngọc Quế. Bút tích chữ Nôm của HT. Thích Quảng Thạc.

Dấu thạch bàn xưa 
tôi lên mãi
triền núi đá
để tìm
dấu thạch bàn xưa
còn in
bóng tùng thiên cổ
chiều
bâng khuâng
nhánh lau thưa
08-01 Ngon co mat troiMây chiều 
mây trắng trong chiều …
mây trắng tan
như hoa sớm nở
tối hoa tàn
có người
tìm mãi
trong vườn cũ
một chút ngàn thu
lặng tiếng vang
08-02 Ngon co mat troiTrắng 
mùa đông
trắng những phân vân
lối xưa
cũng trắng phong trần
mênh mông
mặc ai
trắng lạnh dòng sông
tôi theo tuyết trắng
bay trong nghìn trùng
08-03 Ngon co mat troiNỗi lặng câm 
gió nhớ cành xưa
còn vọng tiếng
mưa buồn cỏ úa
mãi vang âm
về nghe
nước vỗ
bờ lau vắng
phơ phất muôn chiều
nỗi lặng câm
08-04 Ngon co mat troiGiọt nước âm thầm 
giọt nước âm thầm
rơi giọt nước
hồn ai
là giọt nước chia đôi
để xa thăm thẳm
ngoài muôn kiếp
giọt nước
lại tìm giọt nước thôi
08-05 Ngon co mat troiTình người 
bàn tay đời
có khi trao mật đắng
nhưng tình quê
muôn thuở vẫn ngọt ngào
khi tôi về
vườn nắng có xôn xao
tình người vẫn
nhánh cúc vàng đại đóa
08-06 Ngon co mat troiChỉ còn núi biếc 
chim xa
tìm nắng cuối chiều
để cho mây trắng
quạnh hiu phương trời
đường lên
đá dựng bên đồi
chỉ còn núi biếc
lặng ngồi với ta
8-7
Vầng trăng ban chiều 
cánh chim
thấp thoáng mù sương
có nghe tiếng hát
nhạt hương hoa lòng
vầng trăng
lên giữa mênh mông
để sau lưng
đỏ một dòng tà dương
08-08 Ngon co mat troiVề bên giậu trúc 
theo người
về nghỉ bờ mây nổi
bên thảo đường
đối bóng tịch liêu
nâng chén trà hương
bên giậu trúc
song thưa để ngỏ
đón trăng chiều
08-09 Ngon co mat troiThơ gửi muôn trùng 
muốn viết
bài thơ lên khói trắng
để thơ theo khói
tỏa muôn trùng
ai về
quạnh quẽ
trên đầu núi
bát ngát mù sương
một bóng tùng
08-10 Ngon co mat troi