Trang chủ 03-Kỷ yếu Ngọn cỏ mặt trời (6)

Ngọn cỏ mặt trời (6)

724
0

Ngọn cỏ mặt trời (6)

Ngọn cỏ mặt trời (Bài 51 – Bài 60). Thơ: Thân Thị Ngọc Quế. Bút tích chữ Nôm của HT. Thích Quảng Thạc.

Hái nhánh tịch liêu 
núi nghiêng
bóng xuống cuối ngày
nhìn mây đơn lẻ
vừa bay qua chiều
ai về
hái nhánh tịch liêu
mà nghe tiếng suối
hát đìu hiu xa
06-01 Ngon co mat troi Hoa lạnh 
tiếng chuông
văng vẳng
động trăng sương
làm thức cành hoa
lạnh cuối vườn
sao cánh hoa xưa
chừng tư lự
hỏi người
có nhớ ánh chiều sương
06-02 Ngon co mat troi Xa bóng trần gian 
nhẹ bước lên non
hái nụ ngàn
về hong chiều tím
ngát mênh mang
ván cờ hư ảo
còn dang dở
đã khuất muôn trùng
bóng thế gian
06-03 Ngon co mat troi Bát ngát trăng đêm 
hoàng hôn
thơ tỏa
chút hương êm
như giấc mơ vui
rụng xuống thềm
dù chỉ giọt sương
hay giọt lệ
vẫn bên trời
bát ngát trăng đêm   06-04 Ngon co mat troi Từ trong cát đá 
từ trong cát đá
cỏ rêu hoang
một nhánh hoàng hôn
tỏa ngát vàng
trên lối ai về
muôn thuở trước
trời xanh mây trắng
mãi thênh thang
06-05 Ngon co mat troi Chòm sao ướt 
ngày tháng
như từng cơn nước trôi
cánh bèo trên sóng
mãi chơi vơi
có ai tìm lại
dòng sông cũ
để vớt chòm sao
ướt giữa trời
06-06 Ngon co mat troi Chiếc bóng không 
từng phiến chiều
trôi trên nhánh sông
mang theo ngày tháng
cuốn xuôi dòng
thuyền ai
chở nắng
về phương cũ
để lại
mù sương
chiếc bóng không
06-07 Ngon co mat troi Mây mùa cũ 
sao thuyền trở mộng
qua bờ khói
để gió
mang chiều
xuống mái tranh
bao cánh chim về
theo dấu cũ
có tìm trên nước
bóng trăng thanh ?
06-08 Ngon co mat troi Gõ sương mù 
ngày cuối
người gõ sương mù
cho tôi nhìn bóng
hoang vu bên chiều
trong vườn hoa
của quạnh hiu
bỗng đâu chợt nở
bao nhiêu nắng hồng
06-09 Ngon co mat troi Tiếng gọi đò 
sao hồn xưa
cũng mịt mờ gió cát
nhớ trăng xưa
gieo ánh sáng
bên đời
vẫn từng đêm
nghe bờ xa sóng vỗ
tiếng gọi đò
thoáng lạnh
giữa trùng khơi
06-10 Ngon co mat troi