Trang chủ 03-Kỷ yếu Ngọn cỏ mặt trời (5)

Ngọn cỏ mặt trời (5)

785
0

Ngọn cỏ mặt trời (5)

Ngọn cỏ mặt trời (Bài 41 – Bài 50). Thơ: Thân Thị Ngọc Quế. Bút tích chữ Nôm của HT. Thích Quảng Thạc.

Tiếng nguyệt vang 
và có đêm rằm
không ánh trăng
ai về
thắp sáng
giữa mây ngàn
với tay
chạm khẽ
vào hư ảo
đánh thức hồn ta
tiếng nguyệt vang
05-01 Ngon co mat troiMộng khói xanh 
ngớ ngẩn
vườn xưa lá nhớ cành
cành khô
còn đọng giọt long lanh
phải chăng
mưa thoáng trong màu mắt
làm ướt hoàng hôn
mộng khói xanh
05-02 Ngon co mat troiChút hư vô 
nỗi gì
nghe rất dịu êm
như cơn sóng nhỏ
bên triền đá xanh
nỗi gì
nghe quá mong manh
mà như sợi khói
tỏa thành mênh mông
05-03 Ngon co mat troiBóng trăng xưa 
khỏa nước bên cầu
nhặt ánh sao
vô tình
làm vỡ
dáng chiêm bao
chừng như
thắp sáng
bờ lau vắng
mà bóng trăng xưa
hiện chốn nào
05-04 Ngon co mat troiHạt muối 
dạt dào
từng cơn sóng bạc
lan theo
đêm sáng mông lung
hồn tôi
trắng từng hạt muối
nhòa tan
biển nước muôn trùng
05-05 Ngon co mat troiMái lều sương 
một thoáng
nghìn trùng như trở lại
buồn qua thiên cổ
ngỡ còn vang
ai về thắp vội
chòm sao đêm
cho mái lều sương
lấp lánh vàng
05-06 Ngon co mat troiHoa lê trắng 
ai tìm
màu xuân biếc
trên núi đồi cỏ êm
hồn tôi
hoa lê trắng
trôi trên sóng lụa mềm
05-07 Ngon co mat troiVầng trăng tao ngộ 
xin trả lại
những buồn vui sinh diệt
ta tìm về
đỉnh biếc của tâm linh
trên non cao
ta tìm lại chính mình
nghe chan chứa
một vầng trăng tao ngộ
05-08 Ngon co mat troiBuồn trên khói 
người về
một thoáng buồn
trên khói
kẻ ở
trăm năm
lạnh cuối chiều
thơ biếc
hoàng hôn vời cố quận
hoàng hôn nào
lại chẳng đìu hiu    05-09 Ngon co mat troiHoa đàm xưa 
hồn người
có nhập vào non thẳm
mà hiện
sườn non
mái thảo đường
với cánh hoa đàm
muôn thuở trước
còn nghe
thanh thoát
mãi nguồn hương
05-10 Ngon co mat troi