Trang chủ 03-Kỷ yếu Ngọn cỏ mặt trời (2)

Ngọn cỏ mặt trời (2)

973
0

Ngọn cỏ mặt trời (2)

Thơ: Thân Thị Ngọc Quế. Bút tích chữ Nôm của HT. Thích Quảng Thạc.

Lời ru muôn thuở

mẹ ru 
sông nước đìu hiu
quê hương lắng giữa
bao nhiêu sóng buồn
à ơi !
con ngủ giấc nồng
mà trăng vẫn thức
trên dòng thời gian
02-01 Ngon co mat troiNgôi cổ tháp 
có phải thời gian
nhuốm sắc không
mà ngôi cổ tháp
biếc rêu phong
đồi thiêng
đỉnh vút tầng mây trắng
cây lặng
cành in bến nước trong
02-02 Ngon co mat troiPhai vàng thời gian 
có chi
sương khói hồn ta
rêu xanh dấu biếc
đâu là thời gian
tiếng chim
rụng xuống chiều tàn
hoàng hôn bóng cũ
phai vàng trúc thưa
02-03 Ngon co mat troiTiếng chuông lấp lánh 
mưa tạnh bao giờ
trăng chợt lên
hương lan nhẹ thoảng
ngát bên thềm
chuông chùa
lấp lánh trên ngàn lá
ai thấy vầng trăng
thức suốt đêm
02-04 Ngon co mat troiVết chân mờ mịt 
có người lên núi
tìm trâu
vết chân mờ mịt
lối sầu triền miên
nghe chim
tiếng hót hồn nhiên
thấy ngàn mây trắng
qua miền chiêm bao
02-05 Ngon co mat troiVề bên núi 
người về bên núi
hồn như núi
thanh thoát
trưa vàng ngân tiếng ve
dù biết bồ đề cơn gió thoảng
vẫn thương nhánh cỏ
giọt sương hè
02-06 Ngon co mat troiTrăng xa 
khẽ đưa
vầng nguyệt xa xăm
trang thơ nghe vọng
tiếng thầm muôn xưa
dù xa
trời có chuyển mưa
xem như
giọt nước
khẽ đùa ánh trăng
02-07 Ngon co mat troiCuối mây 
nhớ một thuở
người qua cõi biếc
yêu trăm năm
gió thoảng non gầy
bên đời
ai biết về đâu nhỉ
để lạc bóng mình
mãi cuối mây
02-08 Ngon co mat troiThả hoàng hôn tím 
thanh thản
ai về
trên suối ngọc
khỏa chân
sạch bụi cát bên đường
thả hoàng hôn tím
trôi theo nước
theo mãi ngàn xưa
trở lại nguồn
02-09 Ngon co mat troiQua bạch vân am 
người có vầng trăng
bên mái cỏ
để mà đối ẩm
suốt đêm sương
giữa cơn gió bụi
mờ nhân thế
lồng lộng phương trời
ánh thái dương
02-10 Ngon co mat troi