Trang chủ 03-Kỷ yếu Ngọn cỏ mặt trời (1)

Ngọn cỏ mặt trời (1)

843
0

Ngọn cỏ mặt trời (1)

Ngọn cỏ mặt trời (Bài 1-Bài 10). Thơ: Thân Thị Ngọc Quế. Bút tích chữ Nôm của HT. Thích Quảng Thạc.

Bia sach

Kinh bach

Lời giới thiệu

Các bạn sẽ thấy ở đây những tứ thơ cổ kính, lời lời trang nhã của nữ sĩ Thân Thị Ngọc Quế cùng với những nét bút chân phương tươi tắn trên những hàng chữ Nôm của Hòa Thượng Thích Quảng Thạc.

Các bạn sẽ gặp ở đây những tấm lòng hoài cổ và có dịp thưởng thức những xúc cảm thơ của một thời, của một lớp người hầu như lấy thiên nhiên và sự siêu thoát làm đối tượng biểu hiện của mình.

Người đọc không tránh khỏi ngạc nhiên khi thấy nữ sĩ Thân Thị Ngọc Quế  đã mấy chục sống xa quê hương đất nước, mà không hề chịu ảnh hưởng của thi ca Tây phương hiện đại, vẫn giữ nguyên vẹn một nếp cảm, nếp nghĩ theo truyền thống Đông phương.

Vẫn là những dốc đá ngàn cô quạnh, khói núi hư vô, sương long lanh trong cõi diệu thường …; Vẫn là một thuyền ai chở nắng, một mái lều sương, một chén trà thơm hương kỷ niệm, một tiếng mẹ ru hời với mây chiều quê hương và bóng trăng thâu bàng bạc …

Tất cả như xa như gần, như thực như mơ, như ru hồn người vào cõi huyền không mênh mang, êm ái, dịu dàng, lâng lâng … nửa phần mộng mơ, nửa phần nuối tiếc …

Với chúng ta, phần thiết thực vẫn là thăm lại một dấu thơ xưa, học lại một nếp chữ từng được trân trọng đã lùi dần vào dĩ vãng …

Mùa Phật đản năm Giáp Tuất (1994)
Trung tâm nghiên cứu Hán Nôm

Cảm nghĩ

Thơ của Thân Thị Ngọc Quế là những giọt mưa trên lá sen. Mưa rơi bao nhiêu đi nữa, lá sen vẫn giữ long lanh một giọt. Hai ba bốn chục thế kỷ sau, khi nào tác giả cần một ấm trà ngon, hãy cứ bảo lá sen hoàn lại cho bà giọt nước.

Thơ của Thân Thị Ngọc Quế là mộng mà cũng là thực, là có mà cũng là không. Cho nên im lặng cũng là tiếng vang, xôn xao cũng là ngọt ngào, vô thường là vĩnh cửu. Cho nên đêm rằm của bà có thể không có ánh trăng, sao hôm cũng là sao mai, dấu chân còn lại cũng là người lữ hành chốn xa, cố hương là bơ vơ, người là ta, nước đi xa cũng là bến trở về.

Cho nên sao của bà một nửa ở trên trời, một nửa ở dưới nước, trăng một nửa vỡ trong sóng, một nửa tròn trong tâm. Cái gì nơi bà cũng là một nửa, nửa thơ đi tìm nửa tứ, nửa ta níu nửa ta, nửa giọt nước chia đôi nửa giọt nước. Cho nên chiều của bà rơi xuống nước xanh, mà chiều cũng lên cao theo khói. Nơi bà, cái gì cũng mong manh: chùa kết từ khói núi, tiếng động gõ vào sương mù, tay chạm vào hư ảo, nước bên cầu làm vỡ dáng chiêm bao. Nơi bà, tĩnh chẳng khác với động, tĩnh như núi mà cũng biết mây trôi đơn lẻ, đông như bướm mà cũng bay đi để nhánh cây còn lại nhánh gầy. Thơ của bà cũng như cánh bướm: khi nó thức dậy, nó không biết nó là bướm hay thơ.

Paris, 01 – 01 – 1994
Cao Huy Thuần

Ngoc Que

Hoa hong

Ngọn cỏ mặt trời 
mỗi giọt sương
trên ngọn cỏ
lung linh
vàng một mặt trời
01-01 Ngon co mat troiBóng hoa mặt trời 
ai gửi mặt trời
đến với ta
bình minh bừng sáng
trước hiên nhà
về đây
khơi nhánh trầm lưu niệm
một thoáng mây vàng
lộng bóng hoa
01-02 Ngon co mat troiLời ru cỏ biếc 
đời giăng
mây nổi mịt mù
thương sao cỏ biếc
lời ru muôn trùng
mai này
xin cỏ bao dung
cho thơ về nghỉ
bên vùng cỏ xanh
01-03 Ngon co mat troiTìm dưới lá 
ai nhìn
những giọt sương
trên cỏ
thấy cả mây trời
trong giọt thu
về lại vườn xưa
tìm dưới lá
vầng trăng
bàng bạc giữa sương mù
01-04 Ngon co mat troiChén trà An Lạc 
cành sen trên sóng
vẫn an nhiên
sóng nước
nhòa tan
những lụy phiền
nâng chén trà thơm
mờ khói biếc
cho hương kỷ niệm
ngát thiền viên
01-05 Ngon co mat troiCành sen thanh thoát 
vượt bao non nước
đến quê nhà
sao thấy
như tìm lại chính ta
với gió mưa giăng
ngàn sóng đục
cành sen thanh thoát
vẫn như là
01-06 Ngon co mat troiNụ cười mây bạc 

về đây
đời lạc bóng dài
phiêu diêu trăng xế
lạnh ngoài hiên sương
ôi mênh mang
cõi vô thường
nụ cười mây bạc
cuối đường huyền không
01-07 Ngon co mat troiCòn xanh hương cỏ 
đời trao về những đắng cay
để cho
giọt nước mắt này
trong hơn
ngày qua
lắng những tiến buồn
còn xanh hương cỏ
bên vườn muôn xưa
01-08 Ngon co mat troiMái đầu sương tuyết 
một thoáng
nghe sương trắng mái đầu
mới hay
ngày tháng
lặng qua mau
bước đời đâu ngại
chiều xanh cỏ
giấc bướm nào phai
tóc bạc màu
01-09 Ngon co mat troiCố hương 
Cứ ngỡ
trăng sao là vĩnh cửu
nào hay
non nước cũng vô thường
nụ cười lấp lánh
bình minh đến
chợt thấy muôn trùng
vẫn cố hương
01-10 Ngon co mat troi